[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

/

Chương 131: Lời nhờ vả của chú Triệu

Chương 131: Lời nhờ vả của chú Triệu

[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

Tam Cửu Âm Vực

7.328 chữ

12-06-2026

Tình hình hiện tại của Tam khu, cư dân Hàn Sương phố đương nhiên biết rõ hơn ai hết.

Họ đã đi qua những con phố khác, cũng từng đến phòng khám, biết rõ thương vong ở những nơi đó thảm khốc đến mức nào, chẳng khác gì địa ngục trần gian. Còn họ thì quá may mắn, không ai sứt mẻ chân tay, không ai nguy kịch tính mạng, thậm chí phần lớn các gia đình đều bình an vô sự... Tất cả những điều này đều nhờ công của Trần Lăng.

Họ muốn đến cảm ơn Trần Lăng nhưng lại hơi e ngại. Dù sao thì ấn tượng mà Trần Lăng để lại cho họ trước đó quá đỗi sâu sắc, chỉ cần cậu liếc nhìn một cái thôi là tim họ đã run lên bần bật.

Cảnh tượng này đương nhiên lọt vào mắt Trần Lăng. Nhìn những người hàng xóm mặt mày xoắn xuýt, ánh mắt né tránh, hắn không khỏi thấy buồn cười.

Dĩ nhiên hắn cũng chẳng có hứng thú tiến lên tranh công, cứ thế giữ vẻ mặt lạnh tanh, tiếp tục công việc tuần tra. Hắn vờ như không nhìn thấy những người xung quanh, vạt áo măng tô đen khẽ lay động trên con phố vắng.

Nhưng cuối cùng, vẫn có người to gan bước ra trước, đi thẳng về phía Trần Lăng... Khi nhìn rõ gương mặt người đó, Trần Lăng hơi ngạc nhiên.

Người đầu tiên lấy hết can đảm đi tới không ai khác, chính là ông chủ Hứa của tiệm dịch vụ tang lễ, người từng bị hắn dọa ngất xỉu ở ngọn núi phía sau trước kia.

Chỉ thấy ông chủ Hứa xách một chiếc túi nilon, vẻ mặt phức tạp đi đến trước mặt Trần Lăng. Hắn nhướng mày, tự nhiên dừng bước.

"Ông chủ Hứa, có chuyện gì sao?" Trần Lăng bình tĩnh lên tiếng.

"Trần trưởng quan, lần này tôi thay mặt cho cả gia đình già trẻ lớn bé, cảm tạ ơn cứu mạng của cậu." Ông chủ Hứa trịnh trọng nói, "Đây là chút tấm lòng của gia đình, xin cậu nhận cho."

Vừa nói, ông chủ Hứa vừa đưa chiếc túi nilon trong tay cho Trần Lăng. Khóe miệng hắn khẽ giật một cái khó mà nhận ra, dù không mở ra, hắn cũng đoán được bên trong đựng thứ gì.

"Được rồi."

Trần Lăng thở dài trong lòng, đành cắn răng nhận lấy túi tim gà này. Hiện tại, lượng thực phẩm dự trữ trong nhà hắn ước chừng đã đủ ăn đến tận năm sau nữa rồi.

Có ông chủ Hứa dẫn đầu, ngày càng nhiều cư dân lấy hết can đảm bước lên. Trên tay họ nếu không xách túi tim gà tim vịt thì cũng cầm vài miếng thịt thú đỏ hỏn, thậm chí nực cười hơn là có cả mấy tờ giấy nợ, bên trên viết: "Nợ Trần trưởng quan ba cân tim thú, năm ngày sau sẽ trả"...

Đi chưa được mấy mét, hai tay Trần Lăng đã xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ, bất đắc dĩ phải về nhà cất một chuyến rồi mới tiếp tục đi tuần. Nhưng khi đến Hàn Tuyết phố bên cạnh, lại có một nhóm người khác kéo đến tặng quà.

Không ngoài dự đoán, chắc chắn là đám người ở Hàn Sương phố lắm mồm, làm lộ "sở thích" của hắn rồi.

Trần Lăng thầm cạn lời. Sau khi nhận hết mọi thứ và đi tuần xong tất cả các khu phố thì trời cũng đã khuya. Hắn lê thân hình mệt mỏi về đến cửa nhà, phát hiện phía đối diện con phố im lìm, chỉ có duy nhất một quán ăn sáng là vẫn còn sáng đèn.

Hắn do dự một lát rồi vẫn bước về phía cửa tiệm. Vừa đến nơi, hắn đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết từ bên trong truyền ra:

"Thằng ranh con! Tao bảo mày ráng nhịn một chút cơ mà!"

"Á á á á á... Đau quá lão cha, đau thật đấy! Cha có chắc là không lấy nhầm thuốc không thế?"

"Lão cha mày hồi trẻ từng tự học y thuật đấy nhé, cồn đỏ mà cũng lấy nhầm được sao? Ráng chịu đi, sát trùng thì đương nhiên phải xót rồi."

"Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi... Á á á á!!"

"..."

Trần Lăng đẩy cửa bước vào, liền thấy Triệu Ất đang cởi trần nằm trên bàn, trên người là một vết chém dữ tợn trông vô cùng đáng sợ.Lúc này, mặt Triệu Ất trắng bệch, miệng không ngừng kêu la thảm thiết. Chú Triệu mồ hôi nhễ nhại cầm lọ cồn i-ốt vừa sát trùng cho hắn, vừa không giấu nổi vẻ xót xa. Dù vậy, lão vẫn nghiến răng mắng mỏ:

"Giờ mới biết đau hả?! Mày ăn gan hùm hay sao mà dám liều mạng với Chấp pháp giả? Đau à! Đau chết mày đi cho rảnh nợ!!"

Nghe tiếng đẩy cửa, Triệu Ất nhìn rõ người vừa đến, tiếng gào khóc lập tức im bặt.

Hắn trừng mắt nhìn Trần Lăng, cố nén đau, dứt khoát không rên thêm tiếng nào, trông cứ như một con vịt cứng đầu đang gồng cổ lên chịu trận.

"A Lăng đấy à! Cháu sao rồi?" Chú Triệu vừa thấy Trần Lăng liền vội vàng hỏi han: "Đánh nhau với đám quái vật kia có bị thương không? Có nặng không cháu?"

"Cháu không sao ạ."

Trần Lăng lại đưa mắt nhìn Triệu Ất. Lúc này, hắn rõ ràng đã hết gồng nổi, cổ họng cứ phát ra mấy tiếng rên rỉ đau đớn.

"Hai người không đến phòng khám ạ?"

"Haiz... Phòng khám chật kín người rồi. Chú thấy người ta bị thương nặng hơn nên thôi, không chen vào nữa." Chú Triệu lau mồ hôi trên trán, cuối cùng cũng sát trùng xong, bắt đầu cẩn thận băng bó cho Triệu Ất. "Cũng may hồi trước chú có học lỏm được chút y thuật, xử lý mấy vết thương đơn giản thế này vẫn ổn."

Có thể thấy chú Triệu quả thực có chút tay nghề, quá trình băng bó diễn ra rất suôn sẻ. Triệu Ất bị quấn băng như đòn bánh tét nằm bẹp trên bàn, trông chẳng khác nào một cái xác khô mất đi lý tưởng sống.

Chú Triệu thở phào nhẹ nhõm. Lão nhìn đứa con trai, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp... rồi bước đến trước mặt Trần Lăng:

"A Lăng, ra ngoài này chú bảo vài câu."

Trần Lăng hơi ngạc nhiên nhưng cũng không từ chối, ngoan ngoãn đi theo chú Triệu ra ngoài phố.

Chú Triệu ngoái đầu nhìn vào trong nhà, tiện tay khép cửa lại. Trên con phố tối tăm tĩnh mịch, chỉ có vài vệt sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu xuyên qua lớp cửa kính mờ hắt ra ngoài, khẽ đung đưa trong câm lặng.

"Có chuyện gì vậy chú?" Trần Lăng hỏi.

"A Lăng à... Chú chỉ có mỗi thằng Tiểu Ất là con." Chú Triệu chua chát mở lời. "Tính thằng bé từ nhỏ đã bướng bỉnh, làm việc lại bốc đồng. Chú vốn chỉ muốn tìm cho nó một công việc ổn định, không gây ra chuyện gì tày đình là tốt rồi... Nhưng lần này, nó thực sự làm chú sợ chết khiếp.

Giờ nghĩ lại chú vẫn còn rùng mình. Chú cứ nghĩ mãi, nếu nhát dao của tên Chấp pháp giả kia mà không trượt, đâm thẳng vào tim Tiểu Ất... thì thằng bé đã giống như mấy cái xác ngoài đường kia, mãi mãi không về được nữa rồi..."

Trần Lăng khẽ cúi đầu nhìn chú Triệu. Mắt lão đã đỏ hoe. Phải hít sâu vài hơi để cố kìm nén cảm xúc, lão mới nghẹn ngào nói tiếp:

"A Lăng, chú sống đến từng này tuổi cũng đủ rồi, chẳng mong mỏi gì cao xa, chỉ hy vọng Tiểu Ất được bình an vô sự... Cháu từ nhỏ đã thông minh, chững chạc, giờ lại là Chấp pháp quan của Tam khu chúng ta, là nhân vật chỉ cần giậm chân một cái cũng đủ làm cả Tam khu rung chuyển. Chú muốn... chú muốn nhờ cháu xem có thể dùng chút quan hệ, sắp xếp cho Tiểu Ất đi theo bên cạnh cháu được không?

Ngày thường cháu muốn sai bảo nó thế nào cũng được, không cần chức tước gì cả, thậm chí không có danh phận Chấp pháp giả cũng chẳng sao. Dù là đưa nó vào trong sở làm chân gác cổng hay chân văn thư gì đó cũng được... Chú chỉ muốn nó được nấp dưới bóng của cháu, coi như có một chỗ che mưa che nắng."

Lưng chú Triệu càng lúc càng khom xuống. Lão nhìn thẳng vào mắt Trần Lăng, khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn tràn ngập vẻ khẩn thiết và van nài. Đây là hình ảnh của một người bề trên đã gạt bỏ mọi lòng tự trọng để cầu xin một người vãn bối.

"...Nếu việc này làm cháu khó xử thì cứ coi như chú chưa từng nói gì nhé." Thấy Trần Lăng im lặng hồi lâu không đáp, chú Triệu gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Chú chỉ... chỉ nói vu vơ vậy thôi."Trần Lăng khẽ nghiêng đầu, nhìn qua lớp cửa kính mờ, hắn thấy một cái bóng đang ngồi xổm trong góc, dường như đang nín thở nghe lén.

Hắn vờ như không thấy, dời mắt đi, điềm tĩnh gật đầu.

"...Được ạ."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!